.
.

Quỷ trong sa mạc


Có hai người bạn lái buôn

Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa

Đem hàng hóa để bán ra

Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng,

Cả hai không thể đi chung

Mỗi bên đều có người đông trong đoàn

Lại thêm xe cộ đầy hàng

Khó lòng chen chúc lên đường cùng nhau

Muốn cho di chuyển được mau

Tốt hơn kẻ trước người sau khởi hành.

Người đi trước nghĩ khôn lanh:

“Đường không bị lún, bò giành cỏ tươi,

Quả ngon, rau tốt cho người

Cả đoàn sẽ bái phục tài của ta,

Rồi khi hàng tới phương xa

Nhanh chân bán trước kiếm ra lời nhiều!”

Người kia đồng ý chiều theo

Thâm trầm suy tính đủ điều thiệt hơn:

“Đi sau đỡ phải dọn đường

Cỏ non sẽ mọc lại càng tốt tươi

Rau xanh, quả mới có rồi

Chất hàng cẩn thận, tới nơi an lành

Hàng mình sẽ bán được nhanh

Không còn giá cả điều đình mất công

Theo chân đoàn trước là xong

Khôn ngoan như vậy mới mong nhiều lời.”

*

Đoàn đi trước tưởng hơn người

Năm trăm xe cộ nối đuôi đi liền

Vài ngày sau tới một miền

“Sa Mạc Không Nước” là tên nơi này

Đất khô khan, nóng gắt gay

Mênh mông, cằn cỗi. Người đây đồn rằng

Có thêm ma quỷ dữ dằn

Thường hay lai vãng để ăn thịt người.

Khi đoàn đi trước tới nơi

Còn đang khổ sở dưới trời nóng thiêu

Chợt đâu ở phía ngược chiều

Một đoàn xe lạ dập dìu hiện ra

Người thoải mái, bò nhởn nha

Bánh xe bùn dính thật là lấm lem

Nước còn nhỏ giọt ướt mèm

Trên tay khách lạ hoa sen nõn nà

Trong xe cũng chất đầy hoa

Trưởng đoàn khách lạ tỏ ra thạo đời

Nhìn đoàn buôn bỗng bật cười:

“Mang chi nhiều nước vào nơi chốn này

Nặng nề thay, khổ sở thay

Đi thêm chút nữa tới ngay một vùng

Có hồ nước đẹp vô cùng

Trái cây chi chít, nước dùng thỏa thuê!

Đổ đi, giữ nước làm chi

Bò thì kéo mệt, người thì đi lâu!”

Đoàn buôn đi trước ngờ đâu

Đây là quỷ dữ rủ nhau trá hình,

Tưởng người thật có cảm tình

Chỉ đường vạch lối giúp mình tốt sao

Thế là vội vã trước sau

Đem bao nhiêu nước đổ mau tức thì.

Cả đoàn tiếp tục ra đi

Đi hoài chỉ thấy bốn bề cạn khô

Không cây trái! Chẳng nước hồ!

Bấy giờ mới biết mắc lừa quỷ ma

Bắt đầu bực bội kêu la:

“Trưởng đoàn ăn hại, thật là dại ngu!”

Người và súc vật ngất ngư

Đoàn xe mệt nhọc lắc lư trên đường

Cuối ngày nằm nghỉ ngổn ngang

Và rồi cả bọn mơ màng thiếp đi

Trôi vào giấc ngủ li bì

Hay đâu bọn khách lạ kia mò về

Hiện nguyên hình quỷ gớm ghê

Mắt lồi đanh ác, lưỡi thè dữ hung

Răng nanh ngấu nghiến tưng bừng

Tranh nhau ăn thịt đoàn buôn ngon lành,

Ăn xong xương xẩu liệng quanh

Chẳng ai thoát khỏi vuốt nanh bọn này.

*

Trưởng đoàn buôn toán thứ hai

Chở hàng đi bán khoảng vài tháng sau

Năm trăm xe cộ nối nhau

Cùng theo lối cũ đoàn đầu đã đi.

Khi đoàn tới chốn hiểm nguy

Trưởng đoàn báo động: “Quỷ thì quanh đây

Vùng ‘Sa Mạc Không Nước’ này

Rất nhiều cạm bẫy lâu nay hại người

Đề phòng thuốc độc mọi nơi

Uống gì hỏi trước để tôi coi chừng

Phải luôn cẩn thận vô cùng

Quỷ thường gieo rắc khắp vùng tai ương!”

Dặn dò xong lại lên đường

Đoàn xe chuyển bánh chở hàng đi xa.

Ít lâu trước mặt hiện ra

Giống như cảnh trước: “Quỷ ma giả người”

Giả làm khách lạ tới nơi

Người thời sũng nước, hoa thời đầy xe

Nói rằng: “Hồ nước gần kề

Mang chi nhiều nước nặng nề cực thân

Khiến bò phải kéo nhọc nhằn

Đổ đi cho nhẹ. Thêm phần đi nhanh!”

Trưởng đoàn buôn rất khôn lanh

Ngờ đây là quỷ hiện hình mà thôi

Giữa vùng khô cạn lâu đời

“Sa Mạc Không Nước” mọi người đặt tên

Làm sao hồ nước hiện lên?

Còn như bọn khách mặt thêm dữ dằn

Mắt lồi ngầu đỏ, hung hăng

Chẳng quân trộm cướp cũng phường quỷ ma

Chàng la: “Mặc kệ chúng ta

Đi buôn cần phải lo xa hàng đầu

Ai hay sắp tới ra sao

Ngu gì đổ nước, ta đâu dại khờ!”

Quỷ kia nấn ná chần chờ

Rồi cùng biến dạng khuất xa chân trời.

Trong đoàn buôn có nhiều người

Tỏ ra chẳng mấy tin lời khuyên răn

Chàng bèn giảng giải thêm rằng:

“Ai thèm nước uống nên hằng ước mơ

Tưởng là hồ nước ở xa

Nào ngờ ảo ảnh hiện ra mập mờ!

Ai nghe có nước bao giờ

Trong vùng sa mạc cạn khô thế này?

Ai nghe gió, ai thấy mây

Mang mưa, mang bão tới đây không nào?

Nước kia cần thiết biết bao

Khát làm yếu mệt còn đâu sức người

Quỷ quay lại cướp dễ thôi

Giết ta ăn thịt có đời nào tha

Cho nên ta phải lo xa

Tin người vội vã thật là hiểm nguy!”

*

Đoàn buôn tiếp tục ra đi

Khi hoàng hôn xuống bốn bề im hơi,

Cả đoàn vừa ghé tới nơi

Chỗ quân quỷ giữ ăn người trước đây,

Xương người, súc vật vương đầy

Ngổn ngang mặt đất cạnh ngay xe hàng

Mọi người sợ hãi kinh hoàng

Tưởng như địa ngục trần gian chốn này,

Trên xe hàng hóa còn đầy

Dường như tử khí còn bay quanh vùng.

Đêm về sa mạc mênh mông

Đoàn xe tạm nghỉ. Quay vòng chung quanh

Thay phiên nhau thức đứng canh

Đề phòng bọn quỷ hiện hình trở lui,

Trưởng đoàn quả thật hơn người

Khôn ngoan, tinh tấn ít ai sánh cùng.

Sáng sau vừa rạng vầng hồng

Người và súc vật ăn xong lên đường

Trước khi đi, lấy thêm hàng

Hàng đoàn xe trước bỏ vương khắp miền

Lấy theo những món đắt tiền

Vừa đi vừa ngó bốn bên canh chừng

Trưởng đoàn cẩn thận vô cùng

Ít lâu tới bến, vui mừng, bình an.

Sau khi bán hết món hàng

Vui chơi dăm bữa, lên đường trở lui

Chuyến buôn kiếm được nhiều lời

Thành công tốt đẹp nhờ người chỉ huy.

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật:

Nhà buôn hiền trí trưởng đoàn thứ hai

là tiền thân Đức Phật.

Lái buôn ngu si là Đề Bà Đạt Đa.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi DEMONS IN THE DESERT của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)